Welcome to Holland

Tôi chưa được tới Hà Lan nhưng mới đây được nghe về một bài viết có tựa đề chào mừng tới Hà Lan của Emily Perl Kingsley. Có bà mẹ nào không có những giấc mơ từ khi con chưa chào đời, giấc mơ mãi vẫn là giấc mơ.

“I am often asked to describe the experience of raising a child with a disability – to try to help people who have not shared that unique experience to understand it, to imagine how it would feel. It’s like this……

When you’re going to have a baby, it’s like planning a fabulous vacation trip – to Italy. You buy a bunch of guide books and make your wonderful plans. The Coliseum. The Michelangelo David. The gondolas in Venice. You may learn some handy phrases in Italian. It’s all very exciting.

After months of eager anticipation, the day finally arrives. You pack your bags and off you go. Several hours later, the plane lands. The stewardess comes in and says, “Welcome to Holland.”

“Holland?!?” you say. “What do you mean Holland?? I signed up for Italy! I’m supposed to be in Italy. All my life I’ve dreamed of going to Italy.”

But there’s been a change in the flight plan. They’ve landed in Holland and there you must stay.

The important thing is that they haven’t taken you to a horrible, disgusting, filthy place, full of pestilence, famine and disease. It’s just a different place.

So you must go out and buy new guide books. And you must learn a whole new language. And you will meet a whole new group of people you would never have met.

It’s just a different place. It’s slower-paced than Italy, less flashy than Italy. But after you’ve been there for a while and you catch your breath, you look around…. and you begin to notice that Holland has windmills….and Holland has tulips. Holland even has Rembrandts.

But everyone you know is busy coming and going from Italy… and they’re all bragging about what a wonderful time they had there. And for the rest of your life, you will say “Yes, that’s where I was supposed to go. That’s what I had planned.”

And the pain of that will never, ever, ever, ever go away… because the loss of that dream is a very very significant loss.

But… if you spend your life mourning the fact that you didn’t get to Italy, you may never be free to enjoy the very special, the very lovely things … about Holland”

Tôi thích sự so sánh ta đang đi trên một chuyến tầu, dù có muốn hay không, cố gắng thế nào, bạn không thể điều khiển nó được, bạn phải đi theo hành trình của nó và chỉ có thể di chuyển trong phạm vi của tàu, hay hiểu một cách rộng hơn khi ta đang hành trình trên con thuyền quả đất, tầm kiểm soát của ta vẫn là hữu hạn và không thể lường được các vật cản gặp phải trên con đường. Có quá nhiều thứ trong cuộc sống chúng ta không thể đoán trước được, điều khiển được, cho dù có cố gắng đến đâu đi nữa. Tôi nghe giảng đạo Thiên chúa giáo, God tạo ra mỗi chúng ta khác nhau với các mục đích khác nhau, dù ta có muốn hay không. Có thể một số người cho rằng God thật không công bằng, tại sao là họ mà không phải là người khác, trên thực tế chừng nào chúng ta không chấp nhận cái chúng ta được cho chúng ta sẽ không có sự bình yên.

Advertisements
Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: