Giá trị gia tăng

Vài tháng trước tôi chịu trách nhiệm đi chợ thực phẩm cho “International Breakfast”, muốn là món ăn phải thật tươi ngon, nên thứ năm tôi mới đi mua thịt làm cho bữa sáng thứ 6, tôi quyết định vào hàng thịt ở Toowong Village, hàng thịt này nằm cạnh anh siêu thị thực phẩm Coles. Cửa hàng thịt này trông không khác mấy hàng thịt ở chợ Việt nam Darra, tất nhiên có trình bày cầu kỳ, điện sáng bắt mắt hơn chút. Vừa bước vào anh chủ hàng đã đon đả “Chào cô (bà?), tôi có thể giúp (bà!) được gì?”, nhìn vào bảng giá, tôi thấy hơi nao nao chếnh choáng, giá một cân thịt thăn giá $21,89, một loại thăn khác cần mua cũng là $20.99 (trong khi hàng thịt Việt nam tương ứng khoảng $11 hoặc $10 gì đó) làm thế nào để lùi ra được, tôi bụng bảo dạ, thôi mua để mời khách thì phải là loại thịt ngon và tươi (thật ra thì nhà trường sau đó cũng sẽ thanh toán thực phẩm nhưng mua đắt lúc thanh toán ngại lắm, cứ phải năng lên đặt xuống cho vừa). Tôi gượng gạo nói với anh bán hàng là tôi cần 2kg loại này, 2kg loại kia, anh này chắc sướng rơn liền thánh thót “thế tôi có thể hỏi cô mua để làm món gì”, tôi liền kể nể là ngày mai có buổi làm bữa sáng quốc tế ở trường con gái tôi, anh ta liền thốt lên “trời ơi trường nào mà may mắn thế có một phụ huynh như cô” rồi nhìn sang con tôi “ôi tuyệt vời, những đứa trẻ này thật may mắn”, thế rồi anh ta cứ ríu rít hỏi cái món nem cuốn làm thế nào, anh ta ăn rồi, thích món ăn Việt nam lắm. Sau khi thanh toán chừng $85 xong xuôi rồi chào tạm tạm biệt, anh ta còn nhắn nhủ hai bạn Diane và Helen đang bám theo sau tôi “các cháu có biết rằng các cháu rất may mắn khi có người mẹ như thế”. Tôi bồng bềnh bước đi sang siêu thị thực phẩm Coles mua vài thứ nữa, cảm thấy hơi hối tiếc khi thấy loại thịt như thế cũng chỉ có 11$/kg thôi rồi tự nhủ chắc cái thịt đang trong túi của mình chắc là phải ngon hơn. Sáng hôm sau tôi mang câu chuyện mua thịt nói chuyện với các đồng nghiệp với mục đích để hỏi xem có phải chất lượng thịt cao hơn không? Ba người đều nói là không. Ở Úc không có loại vịt/gà/bò ăn sữa sâm… như ở Trung Quốc, Việt nam đâu.

Cách nhà tôi 200m cũng có một vài cửa hàng nhỏ như vậy, họ bán rau quả, thịt cá và giá cả ở đây nhìn kỹ ra cũng cao chừng gấp đôi ở siêu thị thông thường nhưng hàng thường được trưng bày rất đẹp, táo lê để vào giỏ rất dễ thương, chùm cà chua đỏ ửng có cuống xanh ngắt. Chủ hàng vừa là người bán hàng, họ phục vụ tận tình, có thể hỏi chuyện, câu chuyện rất  đặc thù không phải là các câu hỏi như  công thức ở siêu thị như “how are you today?” “have a nice stay”… Tôi tò mò nhìn quanh xem khách hàng trông thế nào. Họ thường đi một mình, không có trẻ con lẽo đẽo đi theo, tuổi thường trung niên, trông professional, tất nhiên là vậy…

Cửa hàng bách hóa ở Úc có 3 hệ thống lớn và nhắm tới các phân đoạn túi tiền khách hàng khác nhau. Cửa hàng K-mart thì rẻ tiền, chất lượng kém, nhân viên bán hàng thường béo, không trang điểm, ít cười, có người kiểm soát túi ở cửa ra vào. Hệ thống MAYER thì hàng bắt mắt hơn nhiều, chất lượng tốt hơn và đương nhiên giá cao hơn, nhân viên mặc đồng phục mầu đen, có nhiều nhân viên cao tuổi lão luyện bán hàng. Anh David John là cửa hàng phục vụ cho tầng lớp khá giả, nhân viên vận đồ đen lịch sự, dáng người gày trông cá tính, trang điểm kỹ càng. Vào các cửa hàng này rất dễ chịu và rất yên ắng, cảm giác cửa hàng chỉ phục vụ cho riêng mình vậy. Có một lần đến cửa hàng MAYER muộn rồi lại lạc bạn Helen, tôi hoảng hôt khi nghe thấy thông báo sẽ đóng của trong vòng 10 phút, tôi luống cuống chạy đến nhân viên thông báo, rủi thay điện sự cố phụt tắt, hệ thống thông báo có sự cố, tôi hoảng thực sự vì nhỡ có một kẻ xấu xa nào đó, các nhân viên gọi nhau liên tục, chị phụ trách của chạy hùng hục từ trên gác xuống “tôi tên là… là phụ trách của hàng, chúng tôi đã thông báo cho tất cả nhân viên của MAYER, tất cả các của đã có nhân viên kiểm soát, tất cả nhân viên an ninh toà nhà đã được thông báo, tôi đảm bảo với cô là chúng tôi sẽ ở lại cho tới khi tìm được con cô”. Trực giác mách bảo tôi chạy lại cái lối cửa phụ lúc chúng tôi lên rồi lao ra chỗ đỗ xe, bạn Helen đang vẫy tay chạy lại, bạn ây bảo tìm mãi không thấy mẹ, nghe thấy thông báo, bạn ấy phải chạy ngay ra chỗ đỗ xe của mẹ. Tôi bảo con giỏi quá nhưng lần sau nhớ chạy đến nói với nhân viên thì tốt hơn. Cái bà phụ trách cửa hàng, nhân viên, chúng tôi cười tươi rói khen nhau rồi rối rít tạm biệt.

Năm ngoái về Hà nội tôi có một danh sách dài cho việc mua sắm, cả Hà nội như một trung tâm siêu siêu thị, người mua kẻ bán dập dìu, hàng hóa như nêm, muốn mua phải tự bới chứ các em bán hàng còn bận ăn quà vặt không tìm được, “có thế thôi chị không mua nhanh thì hết đấy” các em ấy dọa. Đến một vài của hàng “cao cấp”, các bạn bán hàng nhìn tôi chằm chằm (ăn mặc rõ lạc hậu), rất cảnh giác. Thời đại thông tin, video, tin bài về nạn chôm chỉa hàng hóa đầy trên báo đấy, chị này trông quê quê ngớ ngẩn thế kia sao lại dám vào đây.

Mai kia về Việt nam tôi sẽ mở một cửa hàng, cửa hàng… “tán phét”, tôi muốn khách hàng sau khi ra khỏi cửa hàng phải mủm mỉm cười.

Advertisements
Previous Post
Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: